“Kayak lúc 6 giờ sáng giữa sương mù Hạ Long — tôi không nghĩ mình sẽ khóc vì cảnh đẹp, nhưng tôi đã khóc.”
— Minh Linh
Linh nhắn tin cho tôi vào một chiều thứ Sáu: "Anh ơi, em chưa bao giờ đi xa một mình cả. Nhưng em muốn thử." Tôi hiểu cảm giác đó — cái vừa hồi hộp vừa muốn chứng minh điều gì đó với chính mình. Chúng tôi khởi hành sáng thứ Bảy, cùng 10 người xa lạ, hướng về Hạ Long.
Ngày đầu, Linh lặng hơn tôi nghĩ. Cô ấy ngồi mũi tàu, nhìn ra vịnh, không chụp ảnh nhiều. Tôi không hỏi — đôi khi hành trình cần yên tĩnh để thấm vào. Đến lúc xuống kayak, Linh là người đầu tiên nhảy lên ngồi mái chèo trước. "Em đi đầu nhé anh!" — câu nói đó tôi nhớ mãi.
5 giờ sáng hôm sau, chuông báo thức. Sương mù dày đặc đến mức không thấy vách đá cách 50 mét. Chúng tôi chèo kayak ra giữa vịnh trong im lặng hoàn toàn — chỉ có tiếng mái chèo chạm nước và tiếng thở của mọi người. Rồi mặt trời lên từ từ, sương tan dần, và Hạ Long hiện ra như một thế giới khác.
Linh quay sang tôi, mắt đỏ hoe. Cô ấy không nói gì. Tôi cũng không. Có những khoảnh khắc đẹp đến mức lời nói trở nên thừa — và đây là một trong những khoảnh khắc đó. Đây là lý do tôi làm công việc này.
Khi về đến bến tàu, Linh gõ tin nhắn: "Lần sau anh dẫn em đi đâu nữa không?" Tôi cười. Câu trả lời, tất nhiên, là có.
Moments from the journey
